CHIẾC GHẾ CỦA PLATO

CHIẾC GHẾ CỦA PLATO

Khi còn trẻ, nhà triết học Plato đã có được những thành tựu khiến người khác phải ngưỡng mộ. Một người bạn tặng cho ông một chiếc ghế được chạm khắc tinh xảo. Món quà này giống như một lời khẳng định đối với tài năng của Plato. Mấy hôm sau, có vài người khách đến nhà Plato chơi. Khi nhìn thấy chiếc ghế đẹp ấy họ không khỏi tò mò về lai lịch của nó. Sau đó, một người trong số họ bỗng nhảy lên chiếc ghế, miệng hét lớn: "Chiếc ghế này tượng trưng cho sự kiêu ngạo và thói chuộng hư vinh của Plato. Tôi phải giẫm đạp tan tành những tật xấu này."

Mọi người, kể cả Plato, đều cảm thấy bất ngờ. Playo chậm rãi đi vào phòng trong, lấy chiếc giẻ, điềm đạm lau sạch vết bẩn trên ghế, đồng thời mời vị khách quá khích đó ngồi xuống và nói:

- Cảm ơn ông đã giãm nát thói chuộng hư vinh của tôi. Nhưng tôi cũng giúp ông lau sạch được thói đố kị của ông rồi đấy. Bây giờ, ông có thể bình tâm ngồi xuống, cùng mọi người uống trà, nói chuyện được không?

Đố kỵ là một nhược điểm đáng sợ nhất trong bản tính của con người. Người có tính đố kỵ không thể sống vui vẻ, không tích cực tiến thủ, mà luôn luôn cảm thấy bực tức khó chịu với sự thành đạt của người khác, nhìn người hơn mình bằng cặp mắt cay cú, thù địch, cuối cùng ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và tâm lý.

Ngược lại, nếu bạn biết cách mở rộng lòng mình để "chiêm ngưỡng"ưu điểm của người khác biết khẳng định, ngưỡng mộ thành tựu và sở trường của họ, thì bạn không những không cảm thấy bất an mà còn biết học tập điểm mạnh của người khác, để hoàn thiện bản thân mình.

--------------------------------------------------

Đố kỵ là liều thuốc độc giết chết tình bạn trong sáng, là con thú dữ nuốt chửng trái tim lương thiện, là những vết sẹo làm xấu đi gương mặt đẹp.

Shakespeare đã từng nói: "Đố kỵ là con yêu quái mắt xanh, ai làm vật hy sinh của nó sẽ bị nó thao túng."

Đố kỵ là biểu tượng của sự thiếu năng lực. Vì không đạt đến đẳng cấp của đối phương, nên đành phải dùng tâm lý đố kỵ để bảo vệ sự tự tôn đáng thương của bản thân.

Chu Du đố kỵ KHổng Minh, cuối cùng chết vì uất ức. Tào Phi đố kị Tào Thực, để lại tiếng cười cho muôn đời sau.

Balzac nói: "Đố kỵ ẩn nấp ở nơi sâu thẳm trong trái tim, cũng giống như con rắn độc ẩn nấp trong hang tối."

Chúng ta cần phải nhìn thẳng vào sự yếu kém của bản thân, đột phá ra khỏi vòng vây của sự đố kỵ, để hướng đến một vùng trời rộng mở.

(st)